Home Tản Văn - Tiểu Thuyết Gáy người thì lạnh, ta đi tìm chút ấm áp trong mấy...

Gáy người thì lạnh, ta đi tìm chút ấm áp trong mấy trang sách vậy – Nguyễn Ngọc Tư

71
1

Tập tản văn chưa dày tới 200 trang, là trạm dừng chân cho những ai đang cảm thấy mỏi giữa dòng đời đang đẩy đưa bao bộn bề, hối hả hoặc những ai chỉ đơn giản muốn tìm cho mình cái gì nhẹ nhàng để đọc và suy ngẫm một chút. Nguyễn Ngọc Tư kể các câu chuyện rất thật, rất Nam Bộ và cũng vì thế mà rất đỗi bình dị, thân thương.

“ Và tiếng rao của anh sửa bếp gas, ông già mài dao kéo dạo… của trưa nay, một ngày nào đó không còn nữa, chẳng biết có tiếng rao nào khác để đánh thức ký ức tôi, về những người xa, những nghề xa đã từng đi qua đời mình.”

Tình người.

 Mỗi một câu chuyện là một lát cắt của cuộc sống, gửi gắm từng chút một cái rộng lớn của tình người. Đó là sự tha thứ, tin tưởng, chờ đợi hay chỉ là sự quan tâm đến những thứ nhỏ nhặt nhất. Với giọng văn nhẹ nhàng, văn chương của Nguyễn Ngọc Tư không quá chau chuốt, hoa mỹ thay vào đó bà kể các câu chuyện của mình cách bình dị , mộc mạc nhưng đầy sâu lắng.

Cái thiêng liêng, sâu đậm cách kỳ lạ của tình mẫu tử được tái hiện qua sự quan tâm khác người của một người bạn dành cho má hay sự nghi kỵ, sân si là một vòng lẩn quẩn không hồi kết được xem như những “ hòn đá” mà mọi người nhặt nhặn và ném vào nhau. Mọi thứ vẫn tồn tại như nó đang như thế và Nguyễn Ngọc Tư chỉ việc mang một cách nhìn mới vào cho nó, lập tức ta nhận ra mình đâu đó rồi cảm thấy hài lòng hay tỉnh táo hơn trong hiện tại.

“ Ai đã làm gì tôi và tôi đã làm gì tôi, làm sao mà tôi không còn thường xuyên nhận ra mình đang trong tù đọng, hít thở tù đọng, yêu và sống giữa bầu không khí tù đọng.

Bên ngoài những cánh cửa mà tôi thường tì mặt vào ngó mông lung,có lẽ chỉ cần mở ra sẽ ngào ngạt hoa ngâu hoa lài…”

Hoài niệm

Đối với những người từng trải qua cái thời đất nước còn khó khăn, thời mà nhà ai cũng nghèo, có thể sẽ cảm thấy chút gì đó thân thương, quen thuộc qua những câu chuyện được chia sẻ. Còn với những người trẻ sinh vào thời đất nước đang thay hình đổi áo, có lẽ sẽ nhận được chút gì đó trân trọng, chút gì đó khiến họ nhận ra rằng ngay cả khi thiếu thốn về vật chất thì tình người vẫn luôn đong đầy.

“ Mùa những bồ lúa trống trơn. Mùa mua chịu. Tiệm chú Mười Ba dường như chỉ có trẻ con lai vãng. Trẻ con không biết mắc cỡ khi đi mua chút dầu hôi nước mắm bằng tay không, bằng một lời hẹn mù khơi, nội con nhắn chú ráng chờ tới gặt… Trẻ con không bị tổn thương nhiều bởi túng quẩn, không quá mặc cảm bởi cái nghèo (thường kèm theo chữ hèn), tụi nó không cảm thấy ngượng ngập khi nhìn tên nhà mình được ghi trên cánh cửa tiệm trong mùa-bán-chịu.”

Mơ mộng

Đôi khi, chỉ cần điên một chút, bất cần một chút, cuộc sống sẽ có thêm hương vị mới và ai biết được điều gì sẽ diễn ra. Hay là, chấp nhận hiện tại, Nguyễn Ngọc Tư mang đến nguồn năng lượng lạc quan trong cái cách mà bà nhìn các vấn đề trong cuộc sống.

“ Sáng nay họ tính đi tặng quà cho bà con nghèo xong sẽ ra Trảng Sen chơi, nghe khen chỗ đó còn hoang sơ lắm, nhưng ai cũng sợ chiều không về kịp, mà một số người còn phải đi suốt đêm nay để về lại Sài Gòn, nhiều công việc, nhiều tiệc tùng, hò hẹn, nhiều hợp đồng làm ăn quan trọng đang đợi. Ông Cà Bi nghe qua lắc đầu chua xót nói, “tội nghiệp không!”.”

Hiện thực

Sự thật phũ phàng trong cuộc sống, của cơm áo gạo tiền được miêu tả lại trong các câu chuyện cách nhẹ nhàng, đủ để ta giật mình thức tỉnh nhưng lại không tạo cảm giác hoang mang, lo sợ. Khi nhận ra được động cơ hành động của một ai đó, có lẽ ta sẽ dừng việc phán xét họ lại mà chấp nhận hiện tại họ làm ra.

“ Tôi tự an ủi thôi thà vậy cho sòng phẳng, cho khỏi ơn nghĩa, cho đi khỏi nhớ. Nhưng mà trời ơi, tôi vẫn không nén được niềm thương nhớ những người đã từng mang nồi kho quẹt ra để tụi tôi qua cơn đói cùng cơm cháy, những người từng áy náy , lâu lâu có khách ghé nhà mà trong bếp không có gì tử tế, để đãi.

Như là tôi vừa chứng kiến xong một cuộc hoa quỳnh nở, rồi tàn nhanh, mang theo một vẻ đẹp tuyệt tích.”

Quê hương

Đối với những người con miền Tây sông nước, các câu chuyện mang tới sự bùi ngùi, thương nhớ. Còn với những người sống ở các miền khác miễn là người Việt Nam có lẽ họ cũng sẽ thấy con người mà là còn cảnh sắc, thiên nhiên là thứ mà khi đi xa làm cho người ta không khỏi nhớ nhung da diết.

Gáy người thì lạnh

Trong cuộc sống, ý tưởng của ta có khi sẽ không tìm được người cùng chia sẻ. Sự cô độc len lỏi tìm đến nhưng “ tới nhà chơi bỗng thấy may là bạn có sách ở bên..”. Sách như một người bạn, một cánh cửa thần kì dẫn ta đến nơi mà ta thuộc về.

“ Một cuốn sách mà cả khi chìa gáy ra, người ta cũng nhận được một cái gì đó ấm áp, trao gửi.”

Tác giả: D.Nghi | Follow Facebook

 

 

 

 

1 COMMENT

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here