Home Văn Học Việt Nam Ngắm tuổi trẻ quay cuồng trong tĩnh lặng – Cuốn sách không...

Ngắm tuổi trẻ quay cuồng trong tĩnh lặng – Cuốn sách không dành cho người đọc vội

Review cuốn sách "Ngắm tuổi trẻ quay cuồng trong tĩnh lặng" - Cuốn sách không dành cho người đọc vội, Đó là một trong những bài học đắt giá nhất của tôi khi đi qua tuổi trẻ. Và vào đúng thời điểm nghiệm ra điều ấy, cũng là lúc tôi quyết định sẽ ra một cuốn sách.

110
0

Trích dẫn những đoạn hay của tác phẩm: 

Sống thật tốt, đừng mãi lầy trong thất bại cho dù bạn có đang vụn vỡ đến mấy. Sống, để người cũ không phải nghĩ rằng lựa chọn của họ năm xưa khi phải lòng bạn là sai lầm. Số phận trái ngang có thể chia cách những tình yêu đẹp nhưng đừng cho phép nghịch cảnh làm bạn tự biến cách yêu của mình tồi tệ đi. Đừng tự nhổ vào những phần bạn tự hào nhất.

Có lẽ, đó là cách tốt nhất mà tôi biết, để trân trọng tất cả những hạnh phúc đã qua đi.

Ai cũng nên thử độc thân một lần 

Có lẽ tất cả mọi người trong đời đều nên thử độc thân một thời gian dài. Một mình làm tất cả mọi thứ, một mình đối chọi với sự nhàm chán trong cuộc sống của mỗi cá nhân và học cách làm mới mình mỗi ngày.

Gần như tất cả các mối quan hệ đều xuống dốc ngay khi có người tự mãn vào những gì mình đã đạt được và ngừng cố gắng. Cái cách họ nói về những mối tính vài năm và cái cách họ ở lại với chính mình không thuyết phục được tôi rằng họ biết cách yêu dài. Những người mang sự thất vọng của mình ra dọa người khác có lẽ nhiều nhiều lắm rồi.

Nếu bạn đã có thể hạnh phúc một mình, lúc ấy, đón nhận thêm một người nữa vào cuộc sống của mình sẽ không còn nhiều trúc trắc nữa. Đôi khi phải đi qua những khoảng thời gian như địa ngục người ta mới biết học cách để độc lập, để điềm nhiên vui vẻ mỗi ngày. Tôi không rõ người ta nói sao về việc hai người bù trừ nhau trong một mối quan hệ, tôi chỉ luôn nhớ đi nhớ lại một câu mình thích trong một bài hát:

“Every super woman needs a super man”

Dù ngày ấy, người ấy chưa biết bao giờ mới tới, tôi vẫn sẽ làm những thứ để bản thân mình tốt lên. Tập trung hơn trong công việc, kỷ luật hơn về việc rèn luyện cơ thể, dành thời gian rảnh rỗi tìm hiểu những điều mình thích, lên kế hoạch đi du lịch… Chưa cần biết ngày nào đó Wonder Woman hay Catwoman chạm mắt mình trên phố, còn đơn côi thì tôi cứ làm một kiểu superhero của đời mình đã.

Cô độc là cảm giác sơn một bức tường chết bằng vô vàn những màu mình yêu thích. Có một ai đó bên cạnh, đơn giản là cái hạnh phúc của việc được nắm tay nhau biến nó trở thành một bức tranh.

Những tâm sự thật lòng của Lu về cuốn sách 

Tôi nghĩ cuộc đời luôn cho mỗi người thứ mà họ muốn, chỉ là theo một cách hoàn toàn khác. Làm thế nào để giải được những câu đố ngầm ấy, chính là ở những sự lựa chọn và đấu tranh của mỗi người.

Đó là một trong những bài học đắt giá nhất của tôi khi đi qua tuổi trẻ. Và vào đúng thời điểm nghiệm ra điều ấy, cũng là lúc tôi quyết định sẽ ra một cuốn sách.

Tôi luôn biết là có nhiều độc giả luôn theo dõi những dòng tôi viết trong suốt nhiều năm, nhưng để theo dõi từng bài một thì không phải ai cũng có dịp. Cuốn sách này được tôi tự mình chọn lựa từng bài viết một, trước hết là để những người tìm thấy một sự đồng điệu trong những dòng chia sẻ của tôi một thứ gì đó để lưu giữ lại; với bản thân tôi, là để ghi dấu lại cho một thời kỳ viết lách của chính mình.

Tôi nghĩ sự học trong đời của mỗi người đều đi theo một hình xoắn trôn ốc, không hề thẳng. Mỗi người sẽ đều gặp đi gặp lại những biến cố quen thuộc, chỉ là khi nào thì họ mới chấp nhận tỉnh ngộ để không còn mắc phải sai lầm cũ. Những bài viết trong cuốn sách này là những cột mốc đánh dấu sự trưởng thành của tâm lý mà tôi quyết định giữ lại trong suốt cả một hành trình của rất nhiều sự đấu tranh, cố chấp lẫn từ bỏ.

Để rồi, khi nhìn lại, tôi nhận ra rằng

Chính mình đã bước vào một tuổi 30 như thế, đã đắm chìm đủ sâu để tìm cho ra nút thắt của rất nhiều trăn trở, để rồi đến với một ngưỡng mới của đời mình, thanh thản, thấu hiểu để bước qua.

Toàn bộ cấu trúc của cuốn sách này được tôi sắp xếp theo một trình tự có chủ đích. Bạn có thể sẽ muốn đọc nó một lượt từ đầu đến cuối, hoặc cũng có thể tự mình phát hiện ra rằng những bài viết này có trình tự thời gian bị đảo lộn, không hề liền mạch. Còn khi ai đó lật lại tất cả các dòng, để nhìn lại từng mảnh suy nghĩ của tôi theo một trình tự thời gian tuyến tính, họ sẽ nhìn thấy cách mà tôi đã trưởng thành rồi lớn lên.

Mời bạn đón đọc! 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here