Home Tản Văn - Tiểu Thuyết Review Đem Buồn Hong Khô Dưới Nắng – Cuốn sách xoa dịu...

Review Đem Buồn Hong Khô Dưới Nắng – Cuốn sách xoa dịu những vết thương trong tim bạn

47
0

Trong cuộc đời này, hẳn con người ta đều có những nỗi buồn, dù ít dù nhiều. Nhưng cũng có những nỗi buồn neo vào hình bóng một ai đó, mà dù có cố cách mấy mình cũng không thể buông bỏ được.

Năm tháng ấy, có một người đã ở bên thanh xuân của mình, cùng mình đi qua những tháng ngày mong manh nhất của tuổi trẻ. Nhưng thời gian hữu hạn, mình cũng không thể giữ được người đến hết tháng năm sau này. Người cất bước ra đi, chẳng phải vì yêu thương đã lung lay theo gió mà tắt ngóm ở một buổi chiều tà nào đó, chỉ là niềm thương thì vẫn còn bồi hồi nơi ngực trái, nhưng mình biết rằng giữa hai đứa đang dần có một khoảng trống nào đó mà chẳng cố gắng nào có thể lấp đầy.

Người ta từng nói với nhau về một cuộc tình rực rỡ như bình minh, về những ngày nắng chói chang nhất của tuổi trẻ cuộc đời. Nhưng người biết không, tất cả những gì còn tồn tại giữa chúng ta, giờ đã là một buổi hoàng hôn nhuốm màu buồn ký ức.

Nắng tắt rồi. Tình mình cũng tan…

Những tháng ngày sau chia tay, mình từng tập sống một một mình, mà nói đúng hơn là sống một cuộc đời không có người. Nhưng khi ấy mình không biết, ký ức chẳng phải được vẽ bằng bút chì, chỉ cần xóa là biến mất được, nên một khoảng thời gian, mình không dám đi qua những con phố cũ, quán ăn góc ngã tư đường mà người hay chở mình đến. Mình cứ chông chênh hoài rồi tự đi lạc ở miền hồi ức xa ngái nào đó, chẳng thấy đường về.

Nhưng đến một thời điểm, vết thương trong lòng mình cũng từ từ khép miệng. Mình biết rằng cứ buồn hoài thì cuộc đời mình cũng chẳng thể tốt lên, trong khi tuổi trẻ mình không đủ dài để cất mãi những nỗi buồn sâu xưa.

Mình nghe người ta nói rằng khi buồn cứ đứng trên cao, gió sẽ thổi nỗi buồn trong lòng đi hết. Nhưng trời hôm nay không có gió, chỉ có những vạt nắng vắt mình qua những ô cửa. Mình ngồi trong phòng, mở cửa để những hạt nắng rơi rớt khắp phòng. Giây phút này mình mới biết, chẳng cần có gió, buồn cũng sẽ được nắng hong khô. Giống như muốn tìm thấy bình yên, con người ta phải đi qua những ngày nắng hanh hao nhất của tuổi trẻ. Bởi lẽ chỉ có bước qua hết những chông chênh của nỗi đau và mất mát, người ta mới biết quý trọng cuộc sống hiện tại và đủ sức để đuổi xua hết nỗi buồn trong lòng.

Mình viết cuốn sách này trong những năm tháng tuổi trẻ đầy gió bão bên một người biết sẽ chẳng thể nào đến được. Nhưng khi cuốn sách sắp hoàn thành, nỗi buồn của mình cũng vơi bớt, và những con chữ cũng không còn đau đớn, dằn vặt nữa mà đã bình yên và thanh thản hơn rất nhiều. Mình tin cuốn sách này sẽ một phần nào đó giúp bạn tìm thấy mình ở góc tuổi trẻ nào đó, một tuổi trẻ đầy những hoài bão và những chông chênh, và một tuổi trẻ bình yên nhất mà bản thân đến một ngày sẽ tìm được.

Có thể rằng bạn sẽ chưa hết buồn khi đọc đến những dòng cuối cùng của cuốn sách, nhưng mình tin nỗi đau trong bạn sẽ được xoa dịu đi một phần nào đó. Như cách mà người ta đem buồn hong khô dưới nắng.

Nhà Văn Quốc Thái 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here