Home Tản Văn - Tiểu Thuyết Review “Dù sao cũng là chúng ta của tuổi 20”

Review “Dù sao cũng là chúng ta của tuổi 20”

151
0

Lần đầu tiên khi thấy bìa sách “Dù sao cũng là chúng ta ở tuổi 20” mình đã rùng mình vì có một chút đồng cảm nhẹ. Mình chính là người đã từng viết một vài viết tản mạn tựa đề “Chết lâm sàng ở tuổi 20 là bình thường”. Bài viết khi ấy là sản phẩm cộng tác của mình cho trang Freely.vn tiền thân của “Human of Hanoi” bây giờ.

Ngày ấy, mình viết ở tuổi 22. Nói về những quay cuồng, những quãng hô hấp vô nghĩa của tuổi trẻ và cách nỗ lực vuột thoát ra khỏi mê cung trưởng thành.

Sau đó, bài viết được rất nhiều trang đăng lại và trở thành một “hiệu ứng nhỏ” suốt một thời gian dài. Nhưng cũng kể từ ấy mà mình không muốn viết nữa. Mình đã lựa chọn sống một cách thực tế và dấn thân hơn. Cho đến khi đọc lại “ Dù sao cũng là chúng ta của tuổi 20”, khi mà mình có thêm một vòng lặp trưởng thành nữa.

Nếu bài viết kia chỉ là một viên bi nhỏ trong hòm báu của tuổi trẻ thì cuốn sách này thực sự là cả một gia tài. Những trăn trở trước tương lai, những cảm xúc “vỡ mộng” trước hiện thực và cả cảm xúc yêu hết lòng một ai đó, cho đi mà không chần chừ giữ lại đều được các tác giả dệt nên một bức tranh đẹp và chân thực.

Đề tài thanh xuân đã bị lạm dụng quá nhiều và hời hợt, chủ yếu họ sẽ nói nhiều về tình yêu. Ai cũng có thể say đắm và tiếc nuối vì thanh xuân. Nhưng chẳng mấy ai kể cho bạn nghe họ đã vững vàng đứng dậy, cởi bỏ chiếc áo nhỏ mang mác thanh xuân để trở thành một người trưởng thành tử tế như thế nào.

Nhưng, “Dù sao cũng là chúng ta của tuổi 20” đã làm được.

Sau mỗi câu chuyện, mỗi đoạn tản văn tràn đầy nhiệt huyết và ngôn từ mộc mạc, mình tin rằng ban biên tập của WhatYouNeed (nhóm biên tập sách) đã đánh thức cả một thế hệ bằng cái vỗ vai rất thân tình, thẳng thắn.

Lần hút thuốc đầu tiên là vì sao? Tại sao cho đến giờ giữa hai ngón tay bạn vẫn còn kẹp giữa một điếu nhỏ?

Tại sao giấc mơ giảng đường lại đánh sập cơm áo gạo tiền của bạn mai này?

Tại sao khi yêu một người có thể nguyện đơn phương, có thể ấu trĩ gửi gắm toàn bộ “nội tạng” (nghĩa bóng nhé!) mà người kia chẳng buồn đoái hoài nhưng cũng không ngờ rằng họ cũng chẳng hơn gì bạn, cũng ở trong tâm thế chạy theo một bóng hình?

Tuổi 20 có rất nhiều câu hỏi “Tại sao?” dành cho cuộc đời, cho người và cho cả bản thân. Nhưng trên tất cả, sau khi khép lại cuốn sách bạn bỗng nhiên lần lượt tìm ra câu trả lời hoặc tiếp tục sống vươn lên mạnh mẽ, trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình mà được quyền bỏ ngỏ những câu hỏi.

Mình không ước “giá mà thời đó mình được đọc quyển sách này”. Mình sẽ ước “giá mà những con người tuổi 20 hiện tại sẽ đọc được quyển sách này”.

Thân.

Tác giả: Hoàng Mỹ Hà | Follow: Xù Thôi 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here