Home Văn Học Việt Nam Xin đừng quên về “Nỗi buồn chiến tranh”

Xin đừng quên về “Nỗi buồn chiến tranh”

Chiến tranh, chiến tranh,… là hiện thân cho những cuộc đời đã qua, là những tuổi trẻ mất đi trong nỗi đau buồn. Tôi và bạn đều may mắn khi không phải sống trong thời kỳ đau thương ấy, nhưng cũng không nghĩa chúng ta – những người đang sống trên máu xương của ông cha lại được phép quên điều đó. Cuốn sách như một lời nhắc nhở về thế hệ cháu con phải có niềm tin vào đất nước ngàn năm văn hiến, sống sao để xứng đáng với công lao của các vị anh hùng đã hi sinh ngã xuống để đổi lấy bình yên cho dân tộc.

133
0

      

Một cuốn sách viết về chiến tranh nhưng không phải để nói về những chiến thắng oanh liệt của nhân dân ta, cũng không phải để nói về sự thất bại thảm hại của đế quốc Mỹ, mà là để nói về những số phận đằng sau cuộc chiến tranh ấy. Sự hồi hộp trong từng cuộc chiến, nỗi ám ánh sâu sắc bởi những cái chết vì cuộc chiến tranh giành độc lập dân tộc hay lãng mạn trong từng mối tình của nhân vật. Có lẽ, không có thời kỳ nào mà con người ta lại thản nhiên trước cái chết đến như vậy. Như  The Guardian đã nói: “ Một cuốn tiểu thuyết không thể đặt xuống, bất kì nhà chính trị hoặc nhà hoạch định chính sách nào của Mỹ cũng cần nên đọc cuốn sách này…” Mặc dù tác phẩm không nghiêng về sự ca ngợi mà nghiêng nhiều hơn về sự miêu tả, tuy nhiên tác giả vẫn làm nổi bật lên chủ nghĩa anh hùng và sự quả cảm của nhân dân ta. Từng câu, từng chữ trong tác phẩm đã vẽ lên một bức tranh trung thực và tàn nhẫn đến kinh ngạc. Đã đến lúc thế giới cần phải thức tỉnh trước hậu quả của chiến tranh mang lại. Hãy nhìn những người lính của chúng tôi, họ cũng cần được tự do, họ cũng cần có quyền sống và quyền được yêu. Lại một lần nữa, câu nói của chính nhân vật trong tác phẩm đã khiến tôi thực sự ám ảnh: “Chao ôi! Chiến tranh là chốn không nhà, không cửa, lang thang khốn khổ và phiêu đạt vĩ đại, là cõi không đàn ông, không đàn bà, là thế giới thảm sầu vô cảm và tuyệt tự khủng khiếp nhất của dòng giống loài người.

Bởi lẽ, những đứa trẻ sinh ra và lớn lên trong thời bình như chúng ta làm sao hiểu hết được những nỗi đau mà ông cha ta phải gánh chịu. Nhưng quả thật may mắn khi bản thân đọc được tác phẩm này, để được biết, để được hiểu rằng: Chiến tranh không chỉ có bắn nhau hay chỉ có thắng thua mà nó còn gắn liền với biết bao số mệnh: “ Một bản tụng ca đẹp đẽ đầy ám ánh về sự mất đi trong dòng xoáy chiến tranh,..” Những con người, dù có tên tuổi hay không đều mang trong mình chung một số phận: “Họ bị cái chết rình rập, săn đuổi, xô dồn vào thế mất còn chỉ trong nháy mắt và trong gang tấc. Họ bị giết từng người một hoặc là hàng loạt, bị bắn gục tại chỗ hay bị thương mất máu chết dần, chưa kể tới bao nhiêu kiểu đọa đày khác, chưa kể những cơn ác mộng hủy diệt tâm hồn và lột trần nhân tính”. Thế đấy, một cuốn sách đầy rẫy tử thi. Ôi! Những năm tháng vinh quang khổ đau bất tận, một sự nghiệp thiêng liêng đau khổ của người lính chống Mỹ, một sự nghiệp vừa được ghi nhớ vĩnh hằng vừa không ngừng bị lãng quên,… Những con người nằm lại nơi chiến trận đã hóa thân làm nên đất nước ngày hôm nay. Còn những người may mắn trở về, họ có đang thực sự sống. Câu trả lời có thể là không. Họ đau khổ, day dứt hơn nhiều bởi khi trở về những người thân của họ đã không còn. Không những thế, cuộc sống của họ còn tràn ngập hoài niệm về những đồng chí, đồng đội đã ngã xuống. Bao giờ cho nguôi, hòa bình liệu có đủ đưa họ trở về với thực tại: “Ôi năm tháng của tôi, thời đại của tôi, thế hệ của tôi! Suốt đêm nước mắt tôi ướt đầm gối, bởi nhớ nhung, bởi thương tiếc và cay đắng ngậm ngùi”. Trở về sau cuộc chiến tranh, cho đến mãi sau này, họ đã phải sống, phải chịu đựng hết hồi ức này đến hồi ức khác, ngày này qua tháng khác, thử hỏi đã mất bao nhiêu năm ròng? Thảm kịch của quá khứ, của cuộc chiến tranh sẽ theo họ mãi cho đến hết cuộc đời.

Chỉ có thể bước ra từ trong lò lửa tàn khốc của cuộc chiến tranh thì tác giả mới viết lên được những trang sách hiện thực đầy máu và hung tàn đến vậy. Tác phẩm tự nó cấu trúc nên thời gian của nó, tự định hướng, tự chọn luồng và tự chọn lấy một bến bờ. Và những gì là sự thật thì luôn luôn được độc giả và những thế hệ đi sau đón nhận một cách đầy trân trọng nhất.

Còn quá nhiều điều để nói về cuốn sách này và về cuộc chiến tranh của chúng ta. Nhưng tựu chung lại mà nói: Chính nghĩa đã thắng, lòng dân đã thắng, nhưng cái ác, sự chết chóc và bạo lực phi nhân cũng đã thắng. Cứ nhìn mà xem, cứ ngẫm nghĩ mà xem, sự thực là như thế đấy. Những tổn thất, những mất mát có thể bù đắp, các vết thương sẽ lành, đau khổ sẽ hóa thạch, nhưng nỗi buồn về cuộc chiến tranh thì sẽ ngày càng thấm thía hơn, sẽ không bao giờ nguôi,… Chiến tranh, chiến tranh… là hiện thân cho những cuộc đời đã qua, là những tuổi trẻ đã mất đi trong nỗi đau buồn.

Hỡi thế hệ hôm nay, những con người đang sống trong hòa bình độc lập, trong tự do và hạnh phúc,… tất cả là nhờ biết bao sự hi sinh xương máu của cha ông. Xin đừng quên dù chỉ là một lần về “Nỗi buồn chiến tranh”. Quá khứ đã khép lại nhưng không có nghĩa là quên đi, mà đó chính là động lực to lớn nhất để mỗi người tự hoàn thiện bản thân, góp phần đưa “đất nước sánh vai cùng các cường quốc năm châu” như lời Bác Hồ đã nói.

Tác giả: Nguyễn Yến | Follow Facebook

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here